BÀ MỄ

Sky Nguyen nguồn bình luận 999
A- A A+
Tôi là Âu Dương Hiên Viên, nhưng mọi người hay gọi là Âu Dương. Là một phóng viên quèn của một tòa soạn lớn của thành phố nên công việc của tôi hẳn là nặng nhọc hơn những người cùng chỗ làm. Lấy tin tức, viết bài, báo cáo, cái công việc cũ mèm cứ lặp đi lặp lại khiến tôi cảm thấy phát chán nhưng suy cho cùng, đã tới được thành phố Bắc Kinh hoa lệ thế này không phải là chuyện gì không tốt...
BÀ MỄ
Ảnh minh họa.

Buổi sáng mới vừa rời giường, điện thoại vang lên, vừa nối máy chính là giọng của mẹ, nhưng tựa hồ không giống thường ngày lắm, mẹ bi thương nói: "Mau về một chuyến, Mễ bà sắp không xong rồi."

Từ sau khi chú Hai qua đời, tư vị người thân rời đi cơ hồ sắp phai nhạt dần, hiện giờ đột ngột nhận được tin trong lòng như nghẹn một nắm muối, chèn kín đến phát hoảng. Tôi để điện thoại xuống liền gọi cho sếp, xin nghỉ phép vài ngày.

***

Mễ bà không phải họ Mễ, cụ thể họ gì cũng không nhớ nổi nữa, chỉ biết bà thường giúp trẻ con cạo gió, châm cứu hoặc bắt quỷ. Thích dùng một ống mễ để chữa bệnh, cho nên dần dần tất cả mọi người gọi bà là Mễ bà, bà cũng rất thích người khác gọi bà như vậy. Ấn theo vai vế Mễ bà phải là thím của ông ngoại, do đó kỳ thật tôi có thể gọi bà là ngoại thúc tằng tổ mẫu, nhưng quá phiền toái, mọi người vẫn thích gọi bà là Mễ bà. Mỗi lần có người gọi bà, bà luôn đem hai mắt nhắm lại cố gắng mở ra, sau đó loạng choạng dùng đôi chân bó ba tấc từng bước một đi tới.

Về đến nhà, trên khuôn mặt của mẹ đã lâu không gặp rất bi thương, cũng khó trách, mặc dù huyết thống cách xa như thế, nhưng tay Mễ bà từng xoa tóc vô số đứa trẻ, không chỉ có chúng tôi, trẻ con làng xóm xung quanh phần lớn là dưới sự che chở của Mễ bà khỏe mạnh lớn lên. Cùng mẹ hỏi han vài câu, chúng tôi liền tới nhà Mễ bà. Khi đến đã có rất nhiều người tới, già trẻ đều có, mỗi người nghiêm mặt im lặng, bọn nhỏ đều cắn chặt môi, xem chừng Mễ bà ở bên trong, họ không dám quấy rầy bà.

Mẹ mang tôi đi vào, Mễ bà ngủ trên chiếu trúc, đây là một trong những đặc điểm khác người thường của bà, đó chính là vô luận xuân hạ thu đông, bà đều ngủ trên chiếu trúc này, ngủ đã được hơn 50 năm rồi, chiếu đã biến thành màu đỏ. Mễ bà đã gần hấp hối, tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của bà trong phòng, mẹ và bà ngoại nói với bà, tôi đã tới.

Mễ bà trong những hậu bối cực kỳ yêu thương tôi, vì tôi cực kỳ giống đứa con trai nhỏ bà yêu thích nhất cũng khiến bà khổ sở nhất. Mặc dù bà từng chữa bệnh cho rất nhiều người, nhưng cả đời lại cực kỳ lận đận, nghe bà ngoại nói, lúc trước bà sinh sáu đứa con đều không sống quá 1 tuổi, khi đứa thứ sáu chết, Mễ bà giống như phát điên vọt tới trên phần mộ vừa gào thét vừa đào bới mộ phần.

Đứa thứ bảy cũng là đứa con trai mà bà thương nhất, thông minh dị thường, những năm 60 còn thi đậu đại học Thanh Hoa, tất cả mọi người còn đang khen ngợi Mễ bà đã qua thời cực khổ rồi, con trai lại trong một trận bạo loạn ở Bắc Kinh bị đạn lạc bắn trúng, chết tại chỗ, tin tức này cơ hồ vượt quá sức chịu đựng của Mễ bà, bà gần một tháng không nói năng gì, nhưng một tháng sau bà như trước xắn tay áo lên cầm ngân châm và ống mễ chữa bệnh cho người.

"Lục à, con và mẹ con ra ngoài đi, bà muốn cùng Cương Cương ở lại một mình." Mễ bà đột nhiên khó nhọc mạnh mẽ chống ngồi dậy, tôi cực kỳ kinh ngạc, vì trước đó bà ngoại nói Mễ bà đã hấp hối, nhưng hiện giờ cư nhiên ngồi dậy được, chẳng qua bộ dáng bà ngồi càng làm cho người nhìn khó chịu, toàn thân cơ hồ đã gầy đến da bọc xương, ngồi xuống đứng lên liền ho khan dữ dội, Lục là nhũ danh của mẹ tôi, bà ngoại và mẹ sau khi rời khỏi đây, trong phòng nhỏ chỉ còn tôi và Mễ bà. Tôi tìm ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh bà, cầm thật chặt tay bà, tay rất lạnh, cảm giác rất yếu ớt, tôi có thể cảm nhận được rõ ràng hoa văn thô ráp của ngón tay và đốt xương nhô ra.

Mễ bà một bên chảy nước mắt một bên run rẩy dùng bàn tay khác vuốt đầu tôi, trong miệng nói: "Giống, giống quá."

"Mễ bà, bà chú ý giữ gìn sức khỏe nha." Mũi tôi cũng một trận chua xót, nhớ khi còn bé chung quy cảm thấy bà rất thần kỳ, quái bệnh gì cũng có thể chữa khỏi, không ngờ tới bà hôm nay già yếu thành như vậy.

"Cương à, con biết tại sao Mễ bà muốn nói chuyện một mình với con không?" Mễ bà nói chuyện rất nhọc nhằn, hơn nữa giọng nói rất nặng, tôi phải suy đoán vài lần mới có thể rõ ràng ý tứ. Tôi hiển nhiên lắc đầu. Mễ bà đột nhiên ngọ ngoạy từ dưới gối lấy ra một quyển sách, song nhìn qua lại không giống.

"Đây là ghi chép kinh nghiệm của đời bà cùng những chuyện trị liệu trừ tà mà bà biết, bà vẫn xem con như Đức Lập (con trai đã chết của Mễ bà), hiện giờ bà phải đi rồi, sách bà muốn truyền cho con, nếu con thích thì cứ xem, không thích thì đốt bỏ đi." Mễ bà nói xong lại ho khan một trận, sau đó nhắm mắt lại không nói chuyện nữa, tôi gọi bà vài tiếng, bà phất phất tay với tôi, bảo tôi ra ngoài.

Bốn tiếng sau, Mễ bà qua đời. Về sau người đưa linh cữu mỗi ngày đều có, ngày đó hạ táng dân vùng này cơ hồ mọi người đều tới, tôi chợt nghĩ đến một câu nói, muốn biết một người có phải người tốt hay không, cứ xem ngày người đó chết có bao nhiêu người đưa tiễn sẽ biết.

Mễ bà đi, cô đơn đến lại cô đơn rời đi. Tôi cất sách bà cho vội vàng tham gia xong tang lễ Mễ bà, sau khi kết thúc tôi lại trở về tòa soạn. Công việc vừa chấm dứt, tôi liền bắt đầu đọc di vật Mễ bà cho tôi.

Thà nói là sách không bằng nói là quyển sổ, văn rất lộn xộn cũ xưa, phiếm màu nâu vàng, tôi cẩn thận lẩm nhẩm, bên trong dùng bút lông viết, đọc thẳng đứng, thời gian ấy có thể viết nhiều chữ như Mễ bà phỏng chừng xem như cực hiếm.

Đọc có chút vất vả, tôi sao chép nó ra, nhưng càng chép về sau, tôi lại càng cảm thấy kinh dị.

Trong này cũng không kể gì về y thuật của Mễ bà, không bằng nói là vu thuật thì đúng hơn. Nhưng nhìn qua hẳn là bà từ một cụ hàng xóm lén học được, nghe nói học cái này phải dựa vào thiên phú và duyên phận. Song lại ghi chép bà từ khi còn trẻ đã bắt đầu làm người trừ quỷ và đằng sau chuyện con cái mình chết non. Kỳ thật bà cũng không giống như trong phim miêu tả có thể hô mưa gọi gió, nhưng quả thật có thể làm được những chuyện chúng ta không làm được. Bà viết hay xen lẫn tiếng địa phương khó hiểu, tôi đã thỉnh giáo rất nhiều người, miễn cưỡng có thể đem ý đại khái dịch ra.

"Thím đến, dắt theo một bé trai bảy tám tuổi bên nách, ánh mắt nó cứ dại ra, cơ hồ như tượng gỗ, thời tiết lạnh dữ dội, trong lỗ mũi đứa bé chảy ra một đường nước mũi xanh, nhưng nó hoàn toàn không cảm thấy gì, cuối cùng vẫn là thím Sáu giúp nó lau.

Tôi ngờ ngợ cảm giác được, đứa nhỏ này đã trúng tà. Quả nhiên thím Sáu nói cho tôi biết, bé trai này là con của chị gái thím, cha mẹ đứa nhỏ ra ngoài kiếm sống, tạm thời gửi nó ở nhà thím nuôi, lúc mới đầu đứa nhỏ rất hoạt bát hiếu động, vẫn luôn tràn đầy sức sống, nhưng tuần trước đột nhiên trở nên như vậy. Không còn cách nào khác, cho nên mới tìm tôi. Tôi có chút do dự, tôi vốn không muốn quản, nghe ông cha nói, nếu là vợ của người ta rồi, phụ nữ muốn sinh con không nên làm việc này, nếu không con cái sẽ gặp họa trời, nhưng dù sao cũng là truyền thuyết, tôi nhìn đứa bé này, cuối cùng vẫn đồng ý.

Tôi giống như bình thường mời những người khác ra ngoài, mang đứa bé tới phòng tôi (Mễ bà có một phòng chữa bệnh riêng, rất hẹp, nhiều nhất có thể chứa bốn năm người, hơn nữa bên trong không lắp đèn điện, quanh năm cửa sổ đóng chặt. Bên trong chỉ có một bàn thờ, thờ phụng tượng Quan Âm, quanh năm đốt vài cây nến) tôi thắp hương cho Quan âm, sau đó lấy ra ống mễ chứa đầy túi gạo đã được thắp hương, sau đó lay động trước mặt đứa trẻ. (Khi tôi còn nhỏ cũng thế, nhớ mang máng lúc sốt cao từng được bà lắc vài lần thế thì tốt ngay).

Tôi cầm tay trái đứa trẻ, khoảng giữa ngón trỏ và ngón cái tay trái có đường xanh đen rất rõ ràng, dày cỡ con giun, hơn nữa phồng lên dữ dội. Quả nhiên là bị dọa. Hồn phách của trẻ con yếu, bị hoảng sợ hoặc kinh hãi đều dễ mất hồn, nếu thời gian chưa lâu vẫn có thể triệu hồi. Như vậy chỉ cần giúp nó đuổi con quỷ đi, dùng châm điều trị huyết mạch rất dễ dàng.

Tôi mở ống mễ ra, gạo chất chính giữa lõm xuống, bốn phía lồi lên, nhưng lại có ba hố nhỏ. Tôi mở miệng nó, nương theo ánh sáng có thể nhìn thấy phần lưỡi trong miệng có một mụn nước. Loại bệnh trạng này ở người phân nửa là do sốt độc và trúng gió. Ở tình huống bình thường tôi sẽ dùng ngân châm cạy rớt nhọt trong miệng, chích hai châm nữa thì xong, nhưng có lẽ tôi đã sai rồi (Mễ bà biết châm cứu, đây là do từng theo học một vị thầy lang nổi danh của địa phương)

Tôi vừa lấy châm ra, đi tới phía sau chuẩn bị đâm vào du huyệt ở mu bàn tay thái dương tiểu tràng giữa bả vai, nó đột nhiên khanh khách nở nụ cười, không giống như thanh âm của trẻ con, càng giống thanh âm của phụ nữ trưởng thành hơn."Con cười gì, để dì châm cho con, không đau đâu, rất nhanh sẽ ổn thôi." Tôi cầm lấy châm chuẩn bị đâm xuống. Đứa nhỏ chậm rãi xoay đầu, lúc đến bả vai một tiếng gãy mạnh vang lên, cả đầu nó đều vòng sang, đôi mắt nhìn thẳng tôi, trong miệng còn nước bọt đọng lại. Tôi sợ hãi, đặt mông ngồi dưới đất, ngay cả sức quát lên cũng mất hết.

"Mày cứu con của người khác, vậy đưa con mày cho tao đi." Nó đột nhiên nói một câu kỳ lạ. Tôi nhắm mắt lại, vừa mở lên phát hiện đứa nhỏ vẫn ngồi yên ổn phía trước tôi, đưa lưng về phía tôi không hề nhúc nhích. Tôi cẩn thận đứng dậy, đi tới trước mặt nó nhìn, cũng không có gì biến hóa, tôi tưởng tôi nhìn nhầm, chiếu theo lệ vẫn đâm vài châm cho nó, cả kinh mạch dưới cổ dưới nách. Đứa trẻ rất nhanh liền khỏi hẳn, buổi tối không xảy ra chuyện gì nữa, thím rất vui vẻ, mang đứa trẻ đi, đứa trẻ trước khi đi cười với tôi, cười đến nỗi tôi phát hoảng. Vài ngày đầu tôi còn có chút cố kỵ, đều quyết định không xem bệnh cho người ta nữa, nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra, tôi dần dần cũng lãng quên.

Rất nhanh sau tôi cũng có Đại Lập (Đứa con đầu tiên của Mễ bà) sau khi nó được sinh ra trắng trắng tròn tròn, cả nhà đều rất vui vẻ, nhưng vào tháng sáu, buổi sáng tôi thức dậy phát hiện mặt nó đã tím tái, tôi là người chữa bệnh, biết đứa nhỏ không cứu được nữa, nhưng vẫn như cũ điên cuồng gọi người, cuối cùng Đại Lập vẫn chết, khi chết mang trên mặt nụ cười cứng ngắc, về sau ngẫm lại, nụ cười giống như đứa trẻ kia.

Tôi khi ấy còn chưa nhớ tới lời đứa nhỏ kia nói, chỉ đổ thừa mình mệnh khổ, nhưng đây chẳng qua chỉ mới bắt đầu, trong 10 năm sau đó tôi lại sinh năm đứa nữa, mỗi lần đều chết non, lớn nhất cũng chưa tới 1 tuổi, khi đứa thứ sáu ra đời tôi cơ hồ dùng hết toàn bộ tâm huyết nuôi dạy nó, đứa nhỏ lớn rất tốt, tôi tưởng rằng vận hạn đã qua đi, nhưng ngay một tối mùa hè, tôi nghe thấy ngoài cửa có người gọi tôi, vừa ra ngoài nhìn lại không có ai, khi trở về đứa nhỏ đã tắt thở.

Tôi thật sự muốn điên rồi, đứa nhỏ đều là máu thịt của mẹ, đây là róc xương róc thịt trong lòng tôi không thể nghi ngờ, tôi bắt đầu hoài nghi về những đứa nhỏ khác mười năm qua, nhưng chuyện cũng đã rồi, tôi rất nhanh lại mang thai, hơn nữa đem tất cả những quần áo vật phẩm của những đứa con trước lưu lại toàn bộ vứt hết, tôi quyết định một lần nữa bắt đầu nuôi nấng đứa bé này, xem như đứa con đầu tiên của mình mà nuôi dạy.

Đức Lập sinh ra, tôi dồn tất cả sức lực cuối cùng để nuôi dạy nó, nhưng từ khi nó ra đời vẫn không ngừng khóc, từ ban ngày khóc đến ban đêm, thanh âm dị thường chói tai, tôi dùng rất nhiều phương pháp cũng không hiệu quả, tôi bắt đầu sợ hãi, bắt đầu hối hận đã chữa trị cho đứa trẻ kia rồi.

Mãi đến ngày đó, hàng xóm của chúng tôi, một người đàn ông Đông Bắc cao lớn, thân thể của anh ta cực kỳ cường tráng, bình thường rất tốt với chúng tôi, ngày đó anh ta làm ca đêm, nhưng đứa nhỏ vẫn như cũ gào khóc, tôi đang dỗ nó, anh ta như môn thần vọt đến, hung thần ác sát, rống to một câu: "Khóc hoài khóc mãi, khóc tang hả!" Anh ta dọa tôi sợ ngây người, sau đó anh ta xông sang đây, tát Đức Lập một cái, Đức Lập tức khắc ngừng khóc, tôi còn tưởng rằng bị đánh choáng váng, ai ngờ từ đó về sau nó không còn khóc nữa, khỏe mạnh trưởng thành, nhưng người đàn ông này lại từ đó về sau nằm trên giường không dậy nổi chẳng lâu sau thì bệnh chết, người nhà của anh ta cũng lần lượt bệnh chết, tôi biết, thứ trong Đức Lập đã tách ra, người đàn ông Đông Bắc kia thành người chịu tội thay.

Sau khi Đức Lập lớn lên, tôi mang nó tới trước mộ phần của người đàn ông Đông Bắc kia dập đầu, cũng nói cho nó biết đây là đại ân nhân của nó, mặc dù tôi rất khổ sở, nhưng không thể phủ nhận, càng nhiều hơn chính là vui mừng, bởi vì tôi cho rằng con trai mình từ nay về sau không phải lo nữa. Nhưng đó cũng chỉ là tôi tưởng thế.

Đức Lập rất ưu tú, ưu tú đến ngoài dự liệu của tôi, tôi thậm chí cảm thấy có chút lo lắng, tôi cũng không thông minh, cha Đức Lập cũng chỉ là một người thợ hiền lành, dựa vào đan giỏ trúc sinh sống. Nhưng đứa bé này từ nhỏ đã thông minh khác hẳn người thường, nhưng chưa bao giờ cười, trước sau xụ mặt, ngoại trừ đối với tôi, những người khác rất khó nói được vài câu với nó. Tôi như trước giúp đỡ hàng xóm chung quanh chữa bệnh, tiếng tăm cũng càng lúc càng lớn. Trước khi cách mạng văn hóa bắt đầu, nó thi vào Thanh Hoa, trước khi đi tôi và nó trò chuyện tới khuya. Nó kéo tay tôi, nói tôi và cha nó nuôi dạy nhiều năm như vậy thật không dễ dàng, nó sẽ nỗ lực học báo đáp chúng tôi. Còn có gì vui sướng bằng nghe được những lời này từ con mình chứ? Hai mẹ con đem tất cả chuyện của nó khi còn bé ôn lại một lần.

Đức Lập đến Bắc Kinh, thỉnh thoảng còn gửi ảnh màu về nhà, cho rằng ảnh chụp còn chưa phổ biến lắm, hơn nữa phần lớn là trắng đen, tôi trước tiên lấy ảnh ra, muốn nhìn một chút xem con trai ở Bắc Kinh có bị gầy đi không. Nhưng tôi vừa nhìn bức ảnh liền ngây người, nó trên bức ảnh đang cười, nụ cười kia tôi không thể quen thuộc hơn được nữa, chính là nụ cười đã nhiều lần xuất hiện trước kia, mắt tôi tối sầm, nụ cười kia phảng phất như đang cười nhạo sự ngu xuẩn và dốt nát của tôi. Vì vậy tôi như nổi điên muốn mau chóng đến Bắc Kinh tìm con trai. Cách mạng văn hóa nhanh chóng thổi quét qua cả nước, loại người như tôi đây đương nhiên bị coi như bà đồng và bà mo mà bị bắt lên án, tôi không để ý họ lăng mạ tôi thế nào, nhưng tôi cầu xin họ thả tôi đến Bắc Kinh tìm con trai, nhưng căn bản vô dụng.

Nửa năm sau, tin Đức Lập chết truyền về, lần này tôi không khóc nữa, nhưng cha Đức Lập lại quá độ bi thương chẳng bao lâu sau cũng qua đời. Một tuần kế tiếp tôi tự giam mình trong phòng, đầu chỉ nghĩ một việc, cứu người tích đức, chẳng lẽ tôi làm điều này cũng là sai sao? Tôi đã cự tuyệt tất cả những đứa trẻ đến nhờ tôi chữa trị, mặc kệ họ cầu xin thế nào, mắng tôi thế nào.

Tôi cũng từng đến tìm thím, hỏi về chuyện của đứa trẻ kia, đứa trẻ kia về sau rất khỏe mạnh, bây giờ vẫn thế. Trong lòng tôi thoáng dễ chịu hơn chút.

Có lẽ người như tôi không nên có con cháu, hoặc nói tất cả những đứa trẻ từng được tôi chữa trị đều là con cháu của tôi? Đợi khi tôi đã nghĩ thông suốt, lại bắt đầu giúp đỡ những đứa trẻ đáng thương này, làm hết khả năng của tôi để trợ giúp. Tôi có thể ở trên người những đứa trẻ này tìm được những thứ tôi đã mất."

Tôi đọc đến đây, phát hiện bên trong kẹp tờ giấy, đã rất cũ nát, song tính chất của giấy không tồi, tôi cẩn thận mở ra, nguyên là là huyệt vị châm cứu của c‌ơ th‌ể người, còn ghi lại huyệt vị chính nào trị loại bệnh này. Thứ này tôi không hiểu lắm, nghĩ thầm chờ Kỷ Nhan trở về cho cậu ấy đi. Mặt sau còn ghi lại rất nhiều câu chuyện bà làm thế nào chữa bệnh cho những đứa trẻ, đại để đều giống nhau, như cảm nắng, sốt cao tìm Mễ bà nhiều nhất, chỉ cần đến một lần để Mễ bà ghim một châm, đem gân cốt nới lỏng một chút, toàn thân liền dễ chịu, thật sự là thần kỳ. Một tờ cuối sách rất hấp dẫn tôi, phía trên viết làm thế nào dùng mễ gọi quỷ. Đó là nguyên nhân Mễ bà được gọi là Mễ bà.

"Dùng ống trúc đựng mễ, lúa sớm tươi mới là tốt nhất. Lấy vải trắng ngâm nước sôi, phơi chỗ âm u, trước khi làm lễ cần phải tịnh thân tịnh tâm, đem vải trắng đậy trên ống, dùng hai tay che xung quanh. Ngồi trước bàn. Tĩnh tâm nhắm mắt. Trong lòng niệm dục xin danh xưng của quỷ khi còn sống, không thể gọi tên khác. Sau khi ống mễ lạnh lên là được." Đây là quá trình của ống mễ, bên cạnh đó còn phải tiến hành trong căn phòng tối đen. Hơn nữa phía trên nói dùng gạo mời quỷ cũng chưa chắc sẽ thành công, nếu có thể đem vật phẩm người chết sử dụng khi còn sống để vào trong ống cơ hội sẽ lớn hơn chút. Hơn nữa trước khi quỷ rời đi không thể buông tay che ống mễ ra, cũng không thể để lộ lớp vải.

Tôi dựa theo ghi chép trên đó mà làm, chính là dùng ống Mễ bà dùng khi còn sống kia. Trong lòng hô Mễ bà, quả nhiên ống mễ bắt đầu biến lạnh, tôi cơ hồ sắp cầm không được, tựa như khối băng vậy. Tôi cảm giác gạo bên trong ống đang không ngừng nhảy lên, phảng phất như đang sôi trào vậy, nhưng vải lại không nhúc nhích tí nào. Khi tôi sắp lỏng tay ra. Bàn đối diện xuất hiện một bóng người mơ hồ không rõ, mắt tôi như bị hơi nước vờn quanh, song cái bóng càng ngày càng rõ ràng. Đích thật là Mễ bà, ngoại trừ sắc mặt hơi tối ra thì vẫn giống như ngày thường.

Tôi nhịn không được kêu một tiếng, "Mễ bà!" Cũng muốn rời khỏi chỗ ngồi qua đó. Mễ bà duỗi tay ngăn cản tôi. Cũng cười nhìn tôi. Kỳ quái chính là Mễ bà không nói lời nào, chỉ ngồi đó.

"Mễ bà ơi bà không thể nói chuyện sao?" Mễ bà gật đầu. Xem ra tôi còn chưa thể làm được như bà cùng người chết nối liền, song có thể nhìn thấy Mễ bà là tốt rồi. Mễ bà cứ như vậy ngồi trước mặt tôi, mặc dù vẫn mơ hồ, nhưng cảm thấy rất chân thật.

"Mễ bà, bà đi rồi, sau này trẻ con có chuyện gì nên làm sao đây, nếu như bệnh nhỏ bình thường thì không sao, nếu lại trúng tà gì gì đó thì làm thế nào cho phải bây giờ?"

Mễ bà cười cười, chỉ tôi. Tôi kỳ quái hỏi: "Bà nói con?" Mễ bà gật đầu, lại duỗi tay ra, giơ ngón tay cái lên. Nhiệt độ ống trúc bắt đầu chậm rãi tăng lên, hình dáng của Mễ bà cũng dần dần không còn rõ ràng nữa, tôi biết bà sắp phải đi rồi, nhưng vẫn đứng lên muốn qua đó, tôi thả lỏng tay che ống mễ ra. Ai ngờ thình lình bà thoắt cái đã biến mất. Tôi ngơ ngẩn đứng đó, lại nhìn ống mễ, vải trắng cũng bị đùn lên. Gạo bên trong cư nhiên xoay tròn thành một hình đồng hồ cát, vả lại còn dọc theo thành ống chuyển động cao tốc. Chẳng qua đã bắt đầu chậm rãi dừng lại. Tôi lập tức tìm quyển sách kia, lật xem khắp nơi, hóa ra trong quá trình mời quỷ mà buông tay, sau này cũng không còn cách nào mời bà lên nữa, nói cách khác sau này cũng sẽ không được gặp Mễ bà nữa.

Một tờ cuối cùng của sách Mễ bà có một cái túi, bên trong có hơn mười cây ngân châm, đều là dụng cụ bà thường dùng để trị bệnh. Bên trong còn có bức ảnh ố vàng.

Tôi lấy ảnh ra, mặt sau có chữ viết bằng bút máy vô cùng xinh đẹp, "Gửi cho người mẹ con yêu nhất." Tôi vội lật qua, một người con trai cao ráo đeo kính đứng trước cửa trường Thanh Hoa chụp.

Chẳng lẽ đây chính là con trai của Mễ bà? Tôi đem bức ảnh ra chỗ có ánh sáng nhìn kỹ. Tôi cơ hồ bị dọa mất mật, đích xác bộ dáng cực kỳ giống tôi, nhưng nụ cười của cậu ta thật sự khiến người ta khó chịu, nhìn rất không hài hòa. Bức ảnh dưới ánh mặt trời chiếu xuống lại bị phản ứng, tôi sợ làm hư nó, dù sao cũng là di vật của Mễ bà, tôi vừa muốn cầm vào, cảm giác bức ảnh dường như lại có chút không ổn, vừa lật lại nhìn, kết quả sợ đến ném bức ảnh xuống.

Trên bức ảnh rõ ràng hiện rõ, một đôi tay trắng bệch từ phía sau con trai Mễ bà vươn ra, dùng tay kéo mặt cậu ta thành một nụ cười.

Nguồn Tin:
Video và Bài nổi bật