Ca từ của ca khúc ấy giờ vẫn còn sống, như xanh trong tâm hồn tôi:
“Anh ơi đô thành ở đây em sống không quen
Đưa nhau lên tàu về quê em thấy vui hơn
Về đây mình cưới nhau luôn
Về đây mình sống vui hơn
Về đây mình có nhau luôn chẳng bao giờ buồn
Không ai thương mình bằng tim hai đứa đâu anh
Không ai cho bằng tình yêu em có cho anh
Về đây mình sống như tiên”
Tôi từng ao ước xây mộng hạnh phúc cho mình như thế. Thế nhưng, thực tế thì tôi đã không làm được như vậy. Tôi phụ anh, đau đớn và đến giờ vẫn còn đau khổ.
Hồi ấy, tôi là thiếu nữ. Tuổi của chúng tôi rất mộng mơ, những bài hát được tôi chép vẹn nguyên trong sổ tay. Tôi từ nơi xa đến thành phố học và lập nghiệp, tôi và anh vô tình gặp nhau trong một lần liên hoan văn nghệ giữa hai công ty. Vô tình hát cùng anh bài nhạc này, chúng tôi làm quen rồi thư từ rất nhiều.
Thời ấy, chuyện một người phụ nữ trao thân là chuyện rất trọng đại. Tôi khóc nhiều về việc đó, chính sếp cũng nhận sẽ chịu trách nhiệm về việc đã làm với tôi. Tôi cũng không thể phản ứng khác vì tôi không thể bỏ việc làm dang dở vì một việc khi tất cả đã rồi.
Tôi khép lại tình cảm với anh. Bao nhiêu hứa hẹn bỏ dở, tôi không chê anh nghèo hay nhà quê, mà tôi đã lỡ làm đàn bà, tôi đến với người sếp của mình.
Tôi không biết phải nói thế nào, đôi khi lựa chọn tiền tài, địa vị của một người đàn bà vì những khổ tâm riêng. Không phải tôi sợ nghèo khó, không phải tôi ngại sương gió trong đời…
Đúng là tôi có yêu, nhưng tình vừa nhen lên lại có quá nhiều trắc trở. Tôi chỉ biết thầm cúi đầu xin lỗi anh, xin gạt hết những cảm giác này đi, để êm ái lại về trong cuộc đời và trong những lựa chọn của tôi.