Nghe các chị tâm sự chuyện chồng hờ hững khi bầu bí mà em rớt nước mắt. Có lẽ em không được may mắn như các chị. Bởi chồng em không phải vì muốn giữ gìn cho em và cái thai trong bụng mà chẳng qua chỉ là, anh đã có chỗ ăn phở ngon lành.
Em cũng vốn không phải là người có nhu cầu quá cao trong chuyện tình dục. Nhưng chuyện từ khi có bầu, anh bỏ bê em cả tháng giời thì ai mà chẳng phải suy nghĩ? Thực ra em cũng đã một lần sảy thai, nên khi có bầu em cũng giữ gìn lắm. Nhưng biết anh là đàn ông, chuyện "nhịn" được là rất khó, nên em đã chủ động tìm cách khác để chồng thỏa mãn. Tham khảo sách báo, em thấy có một số kiểu không cần quan hệ trực tiếp cũng có thể làm vừa lòng anh. Nhưng thật lạ là 2 tháng nay, từ khi biết em có bầu, anh ấy trở thành con người khác. Không đụng chạm, không vuốt ve, không áּi âּn, chẳng lẽ anh lại có khả năng "nhịn" giỏi vậy sao?
Em cũng tủi thân lắm, nhưng nghĩ là chồng muốn giữ cho mình nên em cố không nghĩ nhiều, sợ sẽ ảnh hưởng tới cái thai. Nhưng hết 1 tháng giời vẫn thấy anh thản nhiên như không thiếu thốn điều gì thì em bắt đầu thấy lạ. Nghĩ chồng ngại đề nghị, em đã chủ động gợi ý cho anh một số kiểu quan hệ gián tiếp. Chồng em chẳng hưởng ứng thì thôi, lại còn bảo em mang thai mà cứ ham hố chuyện đâu đâu, nên tập trung lo sức khỏe của con đi.
Lời khuyên của anh lại như một cú đòn với em, em cảm thấy có một hố sâu ngăn cách giữa hai vợ chồng. Bọn em từ đó cũng chẳng còn phút tâm tình nữa, thay vào đó chỉ là những trao đổi thường ngày trong bữa cơm, rồi đến tối, anh xem kênh thể thao, em ôm gối nằm trong phòng nghiền ngẫm mấy phim Hàn Quốc. Đôi lúc mệt quá em ngủ quên mất, sáng hôm sau thức dậy thì anh cũng dậy rồi, nhiều lúc cũng thắc mắc tự hỏi không biết anh có ngủ cùng giường với em hay không nữa.

Chồng em không còn buồn ngó ngàng tới bà vợ bầu bí này nữa.
Vợ chồng em cứ sống với nhau kiểu khách sáo như thế cho tới một ngày em bắt được một tin nhắn trong điện thoại của anh, nội dung cũng không có gì nhưng đủ làm em sôi sục lên khi đọc dòng chữ: "Anh ăn cơm chưa, nếu không bận thì mình đi ăn cơm chay nhé!". Không thấy chồng em trả lời, nhưng bật list các cuộc điện thoại thì em biết là anh gọi lại cho số máy đó luôn. Chắc hẳn hôm đó họ đã có bữa trưa ngon lành, dù rằng với em thì anh luôn ghét cay đắng kiểu ăn cơm chay.
Tối hôm đó em giận lắm, mặt xị ra, không nói một câu nào. Nhưng dường như anh chẳng quan tâm. Anh ăn ngon lành dù em không nuốt nổi một hạt cơm nào vào bụng. Tối hôm đó, thay vì ngồi nghiền ngẫm phim, em nhốt mình vào phòng máy tính. Lần tìm số điện thoại, em tìm ra được facebook của cô nàng đó. Trời ơi, vậy là không chỉ hẹn hò ăn cơm với nhau, hai người còn thường xuyên trêu đùa, gọi nhau là người tình trên facebook. Mà đau đớn hơn nữa, nàng đó hơn em và anh tới chục tuổi, hình như bỏ chồng và đã kịp có một đứa con.
Lòng đau như cắt nhưng em quyết định giữ im lặng. Em gọi điện cho cô bạn làm cùng công ty anh, nhờ nó xem hộ những bữa nào anh vắng mặt tại phòng ăn tập thể của công ty. Sáng hôm sau, em đã có một ngày dài lê thê ở công sở để suy đoán và chờ đợi...
Nhưng phải tới tận hôm sau nữa, em mới thấy cô bạn nhắn tin báo anh vắng mặt. Tay lập cập mò lên facebook của cô nàng kia, em biết ngay địa chỉ ăn trưa là một quán ven hồ Tây. Em vội vàng bắt xem ôm lên đó, thấy ngay chiếc xe quen thuộc anh vẫn chở em đi làm hàng ngày dựng ở bên cạnh một chiếc xe đỏ chót điệu đà. Em cứ đứng chết trân ở một gốc cây, đợi họ ăn xong và bắt xe ôm lao theo khi thấy họ cùng đi vào một nhà nghỉ gần đó. Em đã định lao theo gào thét, cấu xé con đàn bà kia và làm ầm ĩ lên. Nhưng rồi một cú nhói nhè nhẹ trong bụng khiến em khựng lại. Em cảm thấy như tất cả đã muộn, giờ có làm gì cũng chẳng thay đổi được nữa. Nước mắt lưng tròng, em quay đầu nhờ bác xe ôm chở về nhà.
Tối hôm đó, nếu anh về sẽ không thấy em ở ngôi nhà đó. Có lẽ anh sẽ mãi mãi không hiểu lý do tại sao, bởi em sẽ không đủ mạnh mẽ để nhìn mặt người đàn ông mình từng yêu thương nữa. Chỉ có điều, sinh linh bé nhỏ trong bụng này, nó sẽ như thế nào? Tiếp tục ư, để nó phải chứng kiến cảnh bố mẹ chia lìa? Rời bỏ nó ư, em có phải là người đàn bà độc ác quá không?
Các chị, xin hãy cho em một lời khuyên!